Nguyễn Văn L sinh năm 1992, quê ở một xã vùng cao thuộc tỉnh miền núi phía Bắc. Gia đình đông con, học hết lớp 9, L rời quê xuống thành phố Hải Phòng với mong muốn kiếm việc làm, cải thiện cuộc sống, phụ giúp cho gia đình. Những ngày đầu nơi đất khách, L làm đủ nghề: phụ hồ, bốc vác, ai thuê gì làm nấy. Thu nhập bấp bênh, cuộc sống chật vật, lại thiếu sự quan tâm, định hướng, L dần rơi vào lối sống buông thả. Trong những lần giao du với bạn bè xấu tại khu trọ, L bắt đầu sử dụng ma túy. Ban đầu chỉ là tò mò, sau đó trở thành lệ thuộc lúc nào không hay. Cơn nghiện khiến đồng tiền kiếm được chẳng còn ý nghĩa, sức khỏe giảm sút, tinh thần bất ổn, nhưng L vẫn không đủ bản lĩnh để từ bỏ. Sáng ngày 03/10/2025, khoảng hơn 8 giờ, do lên cơn thèm thuốc, L điều khiển xe máy từ nơi ở đi vào khu vực nội thành để tìm mua ma túy. Sau khi gặp một người đàn ông không quen biết, L bỏ ra 100.000 đồng mua được hai gói heroin, cẩn thận cất vào túi quần phía trước rồi quay xe về phòng trọ với mục đích sử dụng cho bản thân. Trên đường về, L gặp Trần Văn D, một người quen cùng làm ăn tự do, xin đi nhờ xe về xã bên. Nghĩ đơn giản chỉ là giúp nhau một quãng đường, L đồng ý mà không hề lường trước hậu quả đang chờ phía trước. Khi cả hai đi đến khu vực thôn Bình An, xã Minh Sơn, lực lượng Công an xã đang làm nhiệm vụ tuần tra phát hiện L có biểu hiện nghi vấn. Tiến hành kiểm tra hành chính, tổ công tác phát hiện trong túi quần của L có hai gói giấy chứa chất bột màu trắng. Kết quả giám định xác định đó là 0,35 gam heroin. L bị bắt quả tang, đưa về trụ sở Công an để làm việc. Tại cơ quan điều tra, L thừa nhận toàn bộ hành vi mua và cất giấu ma túy nhằm mục đích sử dụng. Quá trình điều tra xác định L không mua bán, không lôi kéo người khác sử dụng ma túy, song hành vi tàng trữ trái phép chất ma túy đã đủ yếu tố cấu thành tội phạm theo quy định của pháp luật.
Tại phiên tòa sơ thẩm, L cúi đầu nhận tội. Trước Hội đồng xét xử, L bày tỏ sự ân hận, do thiếu hiểu biết pháp luật, không làm chủ được bản thân nên đã sa vào ma túy, mong được hưởng sự khoan hồng để sớm trở về làm lại cuộc đời. Hội đồng xét xử nhận định ma túy là hiểm họa của xã hội, xâm phạm nghiêm trọng đến trật tự, an toàn xã hội; dù số lượng không lớn nhưng hành vi của bị cáo là nguy hiểm, cần xử lý nghiêm để răn đe, phòng ngừa chung. Tuy nhiên, xét bị cáo có thái độ thành khẩn khai báo, hoàn cảnh kinh tế - xã hội đặc biệt khó khăn, là người dân tộc thiểu số. Tòa án quyết định tuyên phạt 18 tháng tù giam về tội “Tàng trữ trái phép chất ma túy” và miễn án phí hình sự sơ thẩm cho bị cáo.
Phiên tòa khép lại, L lặng lẽ bước theo cán bộ dẫn giải. Giấc mơ đổi đời nơi thành phố đã dang dở chỉ vì một lần không vượt qua được cám dỗ. Câu chuyện của L là lời cảnh tỉnh sâu sắc cho những người lao động xa quê, giữa mưu sinh nơi đất khách, nếu thiếu bản lĩnh và hiểu biết pháp luật, chỉ một bước trượt chân cũng có thể đánh đổi bằng cả tương lai.