Căn nhà nhỏ của vợ chồng chị Hải hôm ấy rực rỡ hơn thường ngày. Trên bàn là lọ hoa tươi được cắm khéo léo, góc nhà gọn gàng, ấm cúng. Chị đón các bác trong Tổ hòa giải bằng nụ cười nhẹ nhõm. Ánh mắt chị thi thoảng lại hướng về phía chồng và hai con trai đang ríu rít chuyện trò. Không cần nói thành lời,
ai cũng cảm nhận được trong ánh mắt ấy là sự bình yên và một lời cảm ơn
chân thành.
Ít ai nghĩ rằng, chỉ vài tháng trước, gia đình ấy đã từng đứng trước nguy cơ tan vỡ.
Vợ chồng anh chị đều có công việc ổn định. Anh công tác tại một cơ quan hành chính nhà nước, còn chị là giáo viên của địa phương. Trước đây, nơi làm việc của anh khá gần nhà, trưa nào anh cũng tranh thủ về ăn cơm cùng vợ con. Cuộc sống tuy không dư dả nhưng ấm êm, các con chăm ngoan, gia đình luôn tràn ngập tiếng cười.
Thế nhưng, sau khi thực hiện sắp xếp đơn vị hành chính, nơi công tác của anh chuyển về trung tâm hành chính mới, cách nhà hàng chục ki-lô-mét. Quãng đường đi lại xa hơn khiến anh không còn có thể về nhà vào buổi trưa như trước. Công việc ở môi trường mới cũng nhiều áp lực hơn, thường xuyên phải dự họp, làm thêm giờ, có những hôm cơ quan tiếp khách nên tối muộn anh mới về, thậm chí có hôm lỡ bữa cơm tối với gia đình.
Ban đầu, chị Hải vẫn thông cảm cho chồng. Nhưng thời gian trôi qua, những bữa cơm vắng người, những cuộc điện thoại ngắn ngủi, những tin nhắn trả lời vội vàng khiến chị dần cảm thấy tủi thân. Từ lo lắng chuyển thành nghi ngờ. Chị cho rằng chồng cố tình né tránh gia đình, thậm chí có mối quan hệ khác. Còn anh lại nghĩ vợ không hiểu và không chia sẻ với áp lực công việc sau khi thay đổi nơi công tác, lúc nào cũng tra hỏi, trách móc.
Những hiểu lầm cứ thế âm thầm lớn lên. Mỗi lần anh về muộn là một lần chị chất vấn. Mỗi lời giải thích của anh lại bị chị cho là ngụy biện. Anh càng mệt mỏi càng ít nói, chị càng ít được sẻ chia lại càng nghi ngờ nhiều hơn. Ban đầu chỉ là những lời qua tiếng lại, sau đó trở thành những trận cãi vã gay gắt. Không ai chịu nhường ai. Tiếng to tiếng nhỏ nhiều lần vọng ra ngoài ngõ khiến hàng xóm không khỏi ái ngại.
Sự căng thẳng kéo dài khiến chị Hải không còn đủ bình tĩnh. Trong lúc tuyệt vọng, chị viết đơn gửi Ủy ban nhân dân xã, rồi gửi cả Tòa án, yêu cầu giải quyết ly hôn.
Nhận được thông tin, Tổ hòa giải của thôn đã nhanh chóng vào cuộc. Không ai vội kết luận đúng sai. Mỗi người nhận một phần việc: người gặp anh để lắng nghe tâm sự, người đến trò chuyện cùng chị, người hỏi han các con, người tìm hiểu thêm từ hàng xóm và người thân để có cái nhìn khách quan về sự việc.
Qua tìm hiểu, các hòa giải viên nhận ra nguyên nhân sâu xa không phải vì bạo lực gia đình hay sự phản bội như chị Hải vẫn nghĩ, mà bắt nguồn từ sự thay đổi trong điều kiện làm việc sau sáp nhập đơn vị hành chính. Việc đi làm xa hơn làm đảo lộn nhịp sinh hoạt vốn quen thuộc của gia đình. Thiếu những bữa cơm chung, thiếu những cuộc trò chuyện sẻ chia và thiếu sự tin tưởng đã khiến khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng lớn, để rồi những hiểu lầm nhỏ dần trở thành mâu thuẫn lớn.
Những ngày đầu hòa giải không hề dễ dàng. Có hôm các bác đến thì cửa đóng im ỉm. Có hôm gặp được cả hai vợ chồng nhưng mỗi người nói một kiểu, chẳng ai chịu nghe ai. Không khí nặng nề đến mức tưởng như mọi nỗ lực đều vô ích.
Nhưng các thành viên Tổ hòa giải không bỏ cuộc. Họ không đến với tư cách người phân xử, mà như những người thân trong gia đình. Hôm nay người này đến thăm, mai người khác ghé chuyện trò. Không ai ép buộc, cũng không phê phán. Họ kiên nhẫn lắng nghe, nhẹ nhàng phân tích từng vấn đề, nhắc anh chị về trách nhiệm của từng thành viên trong gia đình trong việc quan tâm, chăm sóc, giúp đỡ nhau; tình nghĩa vợ chồng trên cơ sở Luật Hôn nhân và gia đình và những quy định pháp luật có liên quan.
Với anh, các bác nhắc rằng công việc dù bận đến đâu cũng cần dành thời gian quan tâm, chia sẻ với vợ. Chỉ một cuộc điện thoại báo sẽ về muộn, một lời giải thích chân thành hay một sự quan tâm đúng lúc cũng có thể xóa đi những nghi ngờ không đáng có.
Với chị, các bác phân tích rằng sự thay đổi sau sáp nhập là điều mà nhiều cán bộ, công chức đang phải thích nghi. Muốn giữ gìn hạnh phúc gia đình thì điều quan trọng nhất là sự tin tưởng, cảm thông và chia sẻ. Những lời nói trong lúc nóng giận không chỉ làm tổn thương người bạn đời mà còn ảnh hưởng đến tâm lý của các con.
Không có phép màu nào xảy ra chỉ sau một buổi hòa giải. Nhưng đúng như ông cha ta vẫn nói: "Mưa dầm thấm lâu." Những lời khuyên chân thành, có lý, có tình dần chạm đến suy nghĩ của cả hai. Anh bắt đầu chủ động gọi điện về nhà mỗi khi có việc đột xuất, tranh thủ dành thời gian cho gia đình vào cuối tuần. Chị cũng học cách lắng nghe nhiều hơn, bớt những lời trách móc và chia sẻ với chồng về những khó khăn trong công việc.
Những cuộc cãi vã thưa dần, rồi lặng hẳn. Một thời gian sau, chị Hải lặng lẽ xin rút đơn ly hôn. Ngày Tổ hòa giải trở lại thăm, căn nhà nhỏ ấy đã khác. Không còn tiếng cãi vã, chỉ còn tiếng cười của hai đứa trẻ đang nô đùa. Bữa cơm gia đình lại đông đủ mỗi khi có thể. Anh chị nhìn nhau bằng ánh mắt dịu dàng, đủ để hiểu rằng họ đã cùng vượt qua những ngày giông gió.
Câu chuyện của gia đình chị Hải không có điều gì quá đặc biệt. Đó chỉ là một trong rất nhiều mâu thuẫn nảy sinh từ những thay đổi của cuộc sống, từ những hiểu lầm tưởng chừng nhỏ bé nhưng nếu không được chia sẻ, tháo gỡ kịp thời sẽ có thể đẩy một gia đình đến bờ vực tan vỡ.
Và cũng từ câu chuyện ấy, người ta càng thêm trân trọng vai trò của những hòa giải viên ở cơ sở. Bằng sự kiên trì, chân thành và trách nhiệm, họ đã âm thầm hàn gắn những rạn nứt, giữ gìn hạnh phúc cho mỗi gia đình, góp phần xây dựng tình làng nghĩa xóm đoàn kết, bình yên. Đó chính là giá trị bền vững của công tác hòa giải ở cơ sở - nơi những điều giản dị nhất lại có sức mạnh làm nên những điều tốt đẹp nhất.